Em sinh con vỏn vẹn 15 phút Em sinh con vỏn vẹn 15 phút

Em sinh con vỏn vẹn 15 phút

29-11-2016
Bởi: Chuyên trang Dạy con Có: 0 bình luận 596 lượt thích

Những ngày gần đây, trên khắp các diễn đàn truyền tay nhau chia sẻ câu chuyện “Nỗi sợ hãi đẻ non” đầy cảm động của một bà mẹ hiến muộn 4 năm. Hãy cùng cảm nhận khoảnh khắc chào đón con vô cùng đặc biệt và đáng nhớ qua câu chuyện này nhé!

“Hôm nay, sau khi sinh con tròn 2 tuần, em mới đủ bình tâm để viết ra những dòng chia sẻ này với mong muốn được kể với mọi người về trường hợp của em: SINH NON Ở TUẦN 33.

Đã từng là một bà mẹ hiếm muộn, em có bầu bé Mon sau gần 4 năm trời chạy chữa. Lúc có bầu em cẩn thận nghe theo lời bác sĩ, hạn chế đi lại tuyệt đối vì em bị buồng trứng đa nang, có thai rất dễ xảy hoặc lưu.

Rút kinh nghiệm từ các mẹ khác, em cẩn thận đi đo chiều dài cổ tử cung để chắc chắn rằng mình không cần phải khâu hay nâng.

Trong suốt quá trình mang thai, em nghỉ hẳn làm và chỉ buôn bán trên mạng kiếm thêm thu nhập. Nhưng có lẽ do việc buôn bán bận rộn kèm theo em hơi căng thẳng nên em nghĩ đó cũng là lý do khiến bé ra sớm.

nhật ký đi đẻ 1

Dự kiến sinh của em là 23/12, nhưng rạng sáng 13/11 như thường lệ, em dậy đi vệ sinh và ăn khuya, ăn xong bỗng thấy đau bụng từng cơn. Nằm xuống cũng không đỡ, em vội vã gọi chồng dậy lấy cho em hai viên giảm co. Nhưng chưa kịp uống thì máu ở ‘cửa mình’ đã chảy ra giường. Em nằm xuống khép chân lại nhưng máu vẫn ồ ạt chảy. Chồng em kêu taxi, 20 phút sau chúng em có mặt ở bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Khám trong xong, bác sĩ nói em đã mở 6cm rồi, và nói không còn cách nào khác, phải cho đẻ non ra thôi chứ không giữ được nữa.

Đo monitor thì quả thực cơn co đã rõ ràng và càng ngày càng mau. Em nghe loáng thoáng các y bác sĩ bảo với chồng em là do em không tiêm mũi trưởng thành phổi nên nếu sinh non thì con em sẽ bị vấn đề về hô hấp, về da….

Em nghe mà bàng hoàng, đến lúc lên bàn đẻ, trong đầu em chỉ nghĩ: Làm thế nào để con em khoẻ, đau đẻ nhưng em không tiêm bất cứ thứ thuốc gì giảm đau cả. Em sinh con trong vỏn vẹn 15 phút, nghe tiếng con oe oe là em ngất đi, chưa kịp nhìn thấy con thì y tá đã mang đi rồi. Bác sĩ phải lay em dậy để khâu tầng sinh môn. Khâu xong em được chuyển lên khu chăm sóc sau sinh và hai ngày trời em xa con, con nằm lồng kính còn em thì vạ vật trong phòng sau sinh.

Đêm, lúc đi vệ sinh qua các phòng khác, thấy người ta được ôm con, cho con ti mà em ứa nước mắt, tự trách bản thân không cẩn thận để con phải ra đời sớm.

Chiều bác sĩ thông báo con em tự thở được, ăn được nên cho ra với mẹ. Em hồi hộp cả buổi trưa không ngủ được.  4 giờ chiều con ra với em. Đón lấy con mà em không khỏi sốc. Nhìn con em bé như con chuột con (2,1kg), da nhăn nheo, xanh xao , em bật khóc.

Sữa về nhưng vì con còn non quá nên không bú được. Em phải xúc cho con từng thìa đổ vào miệng. Lúc con khóc, miệng run lên như bị rét, lúc ấy bất lực ghê gớm.

nhật ký sinh con 3

Rồi con em lại vàng da, bác sĩ cho vào chiếu đèn hai hôm. Trong hai hôm đó em cứ vắt sữa đem vào cho con. Nhìn các mẹ khác sinh non con có 800g, 900g em lại thấy mình may mắn hơn họ, họ cố gắng được thì nhất định em làm được.

Hai mẹ con ở viện 5 ngày thì bệnh viện cho về. Trộm vía về nhà cháu đã tự tập ti mẹ và ti ngon lành. Nhưng quần áo em mua cho con chả cái nào vừa, mặc vào cứ rộng thùng thình, xô lệch.

Mấy hôm nay trời trở lạnh con bắt đầu ngủ không ngon. Và thật sự với em lúc này, trận chiến nuôi con mới chỉ bắt đầu.”

Được biết, bà mẹ trong đoạn nhật ký sinh con đầy nước mắt trên là chị Dương Ngọc (sinh sống tại Hoài Đức, Hà Nội). Sau 4 năm chạy chữa khắp nơi và những ngày tháng đầu mang bầu vất vả, cuối cùng vợ chồng chị Dương Ngọc cũng giữ con được bên mình.

Tưởng khó khăn đã dừng lại ở đó, ai ngờ chị phải sinh con ở tuần 33 thai kỳ. Chị lo lắng, đau đớn, sợ hãi, thậm chí là kiệt sức. Nhưng, với tình yêu và sự kiên trì của bản thân, may mắn đã đến với đôi vợ chồng trẻ khi sức khỏe 2 mẹ con dần ổn định và trở về nhà sau 5 ngày ở viện.

Chị Ngọc chia sẻ: “Dù rất hạnh phúc vì con yêu đã nằm trong vòng tay mình nhưng thật sự với mình trận chiến nuôi con mới chỉ bắt đầu.”.

_ST_

Từ khóa:



Bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.

BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC