Mẹ ơi: "Bạn bè trêu con là đồ bị hiếp dâm" Mẹ ơi: "Bạn bè trêu con là đồ bị hiếp dâm"

Mẹ ơi: “Bạn bè trêu con là đồ bị hiếp dâm”

22-03-2017
Bởi: Chuyên trang Dạy con Có: 0 bình luận 1444 lượt thích

“Từ lúc sự việc xảy ra, bạn bè biết hết, thầy cô biết hết. Trong lớp giờ ai cũng ghét con hết. Bạn bè trêu con là đồ bị hiếp dâm”, bé C., (11 tuổi, Hàm Tân, Bình Thuận) nạn nhân bị xâm hại tình dục kể. 

1. Nỗi ám ảnh kéo dài

Ngay từ khi C. 1 tuổi, bố đã bỏ đi ở với vợ bé để lại mẹ một mình nuôi 3 đứa con thơ. Cuộc sống mưu sinh, mẹ phải đi làm ở công ty từ 6h sáng đến 20h tối. Các em đi học về tự nấu cơm ăn rồi học bài. Cuộc sống cứ nối tiếp như vậy mà không ai hay biết, chính vì bỏ con như vậy đã tạo điều kiện “tốt” cho những kẻ xâm hại tình dục.

Bé C. bị tên “yêu râu xanh” gần nhà xâm hại tình dục và dọa giết nếu như nói cho ai biết. Còn nhỏ, sợ bị giết nên em đã cam chịu một mình không nói cho ai.

Đến khi bị đau vùng kín, ngứa rát mẹ cho em đi khám, thì bác sĩ chỉ nói là bệnh dậy thì, cần rửa sạch và uống thuốc là được.

Ngày 25/12/2016 khi mẹ em C được nghỉ đi về thì phát hiện kẻ đồi bại xâm hại tình dục con mình. Sau đó báo cho chính quyền xã và đến nay vẫn không có một phản ứng gì.

Mẹ ơi các bạn trêu con là đồ bị hiếp dâm

Nỗi sợ và ám ảnh của đứa trẻ 11 tuổi

2. Cha mẹ đang tạo “cơ hội” cho kẻ xâm hại tình dục

Theo lời em C. thì buổi trưa cả xóm đi làm hết. Chỉ có mình C ở nhà, C kể lại từng sự việc lần thứ nhất cho đến lần thứ tư, thứ năm…

Đứa trẻ hồn nhiên ngây thơ kể lại sự việc khiến người nghe đau xót, không kìm được nước mắt. Ở tuổi của con chỉ ăn học, bây giờ lại đối mặt với những sức ép và những ánh mắt nhìn không thiện cảm liệu em có thể chịu được?

Mẹ bé C. chia sẻ: “Thường tôi đi làm từ 6h sáng đến 20, 21h mới về. Cũng có nghĩ gì đâu, sau khi xảy ra sự việc mình mới biết, mình thương con mình, hối hận không kịp”.

Khi cha mẹ quá bận rộn không quan tâm đến con cũng là cách mà nhiều kẻ xâm hại tình dục chú ý đến. Bởi chính sự lơ là đó là lỗ hổng lớn nhất để có cơ hội làm tổn thương trẻ. Chính vì quá bận rộn nên việc giáo dục con về vấn đề xâm hại tình dục cũng rất hạn chế. Nếu không phát hiện kịp thời liệu việc xâm hại tình dục với bé C. bao giờ mới có hồi kết?

Kẻ bị tố cáo xâm hại tình dục trẻ em biểu hiện mắc bệnh tâm thần, nên đã đưa đi giám định ở bệnh viện Tâm thần Trung ương 2.

3. Sự đơn độc vây quanh ngôi nhà nghèo nàn

Sau khi xảy ra sự việc, ba mẹ con sống trong thấp thỏm lo âu. Sợ có người thù hằn lại tới làm hại mình và các con. Hàng xóm từ đó xa lánh, không ai đến hỏi thăm. Bên xã và hội Phụ nữ từ khi nghe tin mẹ bé C. báo với bên báo chí rồi mới đến hỏi thăm.

Ở nhà đã không có sự đồng cảm từ hàng xóm, đến trường cũng chẳng dễ dàng hơn. Bé C. đi học các bạn nói rằng: đừng chơi với nó, nó bị hiếp dâm”. Ánh mắt buồn đi vào lớp, bé nói trong lớp ai cũng ghét con. Đáng buồn là khi các thầy cô đều biết chuyện cũng không có giải pháp gì để giúp đỡ C.

Sự đau lòng, bất lực của người mẹ cứ đêm là ôm con khóc. Cảm giác này không khác gì “xuống địa ngục”. Từ một đứa trẻ hồn nhiên, bây giờ sợ đến gần đám đông vì bị xa lánh. Ánh mắt ngây thơ cũng biến mất, thay vào đó là sợ hãi, những cái cúi gằm xuống vì xấu hổ.

Mẹ ơi các bạn trêu con là đồ bị hiếp dâm

Mẹ của bé C. không ngờ được hậu quả, giờ hối hận cũng đã quá muộn

4. Làm thế nào để con có thể bắt đầu lại?

Ở huyện Hàm Tân, Bình Thuận kinh tế và nhận thức của mọi người còn khó khăn. Thế nên sau khi xảy ra sự việc nhiều người không hiểu và có cái nhìn không mấy thiện cảm đối với mẹ con C.

Sau khi mẹ bé C chia sẻ những trải lòng của mình. Nhiều người khuyên chị nên chuyển đi đến một nơi khác nếu muốn cuộc sống bình yên và để con phát triển bình thường.

Nhưng dù có chuyển trường, chuyển chỗ ở thì sự việc đó vẫn sẽ tiếp diễn xảy ra với những đứa trẻ khác. Nếu như không có sự can thiệp từ công an, không có sự can thiệp của giáo dục, tình trạng này sẽ còn tiếp diễn. Và đứa trẻ đó lại phải chuyển đi? Không, chúng ta không thể im lặng làm như thế được. Nếu thay đổi cách giáo dục, thay đổi cách nhìn và dám tố cáo người xâm hại tình dục. Thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn và hoa vẫn sẽ nở trong thung lũng.

Về phần bố mẹ: Nên dạy cho con hiểu thế nào là xâm hại tình dục và phải làm gì khi có nguy hiểm đến. Cha mẹ cũng nên sắp xếp công việc của mình không nên để con ở nhà một mình. Đây là việc cần và phải làm ngay kẻo đến lúc hối hận cũng không kịp. Việc giáo dục con về việc xâm hại tình dục bao gồm: giải thích thế nào là xâm hại, cần làm gì khi bị xâm hại… Cha mẹ có thể tham khảo bài viết: http://daycon.com.vn/ke-au-dam-nhon-nho-ngoai-vong-phap-luat-chuyen-gia-noi-gi-ve-viec-tre-bi-xam-hai-tinh-duc.html

Xã hội và nhà trường: Cần có những lớp học về xâm hại tình dục và cách phòng tránh. Cần có ánh mắt cảm thông hơn nữa. Cùng chung tay đưa những trường hợp xâm hại tình dục ra ánh sáng. Chúng ta cần có những cái nhìn thương cảm với những trẻ như vậy. Bởi vượt qua được chính mình đã rất khó, thêm tác động bên ngoài trẻ sẽ bị tự kỉ và dẫn đến nhiều chuyện đau lòng khác.

Thanh Thảo

Từ khóa:



Bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.

BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC