Trẻ và những tai nạn thường gặp Trẻ và những tai nạn thường gặp

Trẻ và những tai nạn thường gặp (2)

23-01-2016
Bởi: Thúy Trịnh Có: 0 bình luận 1672 lượt thích

Sơ cứu cho trẻ đúng cách và kịp thời khi gặp tai nạn giúp trẻ tránh được tình trạng nguy kịch. Chúng tôi xin giới tiếp tiếp những kĩ năng bố mẹ cần có khi con bị tai nạn.
• Ngoại vật ở mũi, tai:

Thỉnh thoảng trẻ chơi nghịch nhét cuộn giấy hay hạt me, hạt đậu vào lỗ mũi hay lỗ tai. Nếu là một vật tròn, trơn láng và cứng thì nên đưa trẻ đến bác sĩ ngay, vì không biết cách lấy và không có dụng cụ để lấy, bố mẹ có thể làm cho vật đó chui vào sâu thêm. Nếu là một mảnh giấy cuốn tròn, bạn có thể dùng cái kẹp nhỏ gắp ra được dễ dàng. Trường hợp ở mũi, bạn thử cho bé hỉ mạnh xem sao? Nếu là một hạt lúa, hạt đậu trong lỗ tai, bạn bơm nước vào tai, hạt lúa, hạt đậu đó sẽ nổi lên. Nếu là con kiến… bạn nhỏ cồn hay nước vôi cho nó chết trước.

ảnh minh họa

(ảnh minh họa)

• Bỏng (phỏng):

Điều bố mẹ nên ghi nhớ trước tiên là trẻ càng nhỏ thì vết bỏng càng nặng. Một người lớn bị bỏng khoảng 10% có thể không nguy hiểm lắm trong khi đứa trẻ phỏng 5% đã nguy rồi. Vì thế, cố tránh cho trẻ đừng bao giờ bị bỏng. Nếu không may trẻ bị bỏng thì tốt nhất nên mang trẻ đến bác sĩ hay bệnh viện sớm. Bởi vì trẻ phải được truyền dịch nếu cần, tiêm phòng uốn ván, dùng kháng sinh phòng nhiễm trùng… Và quan trọng hơn cả là giữ cho vết bỏng không gây những di chứng tai hại về sau (nhất là bỏng ở bàn tay, mặt, mũi). Không nên bôi thuốc sát trùng như thuốc đỏ, cồn… lên vết bỏng. Cũng không nên băng bó kín hơi. Tạm thời chỉ cần dội nước lạnh rồi đắp lên một lớp gạc sạch tránh bụi hay ruồi bâu, rồi đưa trẻ đến bệnh viện. Trường hợp chỗ bỏng bị phồng lên thì không bao giờ nên tự ý chích, có thể bị nhiễm trùng nguy hiểm hơn.

ảnh minh họa

(ảnh minh họa)

Chú ý:

– Không làm vỡ các vết bỏng bọng nước vì như vậy có thể gây nhiễm trùng thêm vết bỏng.
– Không dùng đá lạnh hoặc bôi bất cứ loại pommade nào (ngoại trừ pommade Silver sulfadiazine), không bôi hóa chất hoặc bất kỳ chất nào khác như nước mắm, giấm, mỡ, kem đánh răng, bùn non… lên vết bỏng.
– Không nên bôi các thuốc chống sẹo vì thường không hiệu quả và sẹo thường là do hậu quả của việc chăm sóc vết bỏng không đúng cách làm nhiễm trùng vết bỏng.
– Không cần thiết phải cữ ăn các loại thực phẩm như tôm, cua, bò, gà, rau muống, cam… vì ăn những thực phẩm này không hề gây sẹo. Trái lại, nếu kiêng cữ quá mức sẽ gây thiếu chất dinh dưỡng (đặc biệt là chất đạm) khiến cho vết bỏng lâu lành hơn.
– Không dùng các loại băng bằng bông có lông tơ mịn hoặc các băng dính dán lên vùng bị bỏng.
– Trong trường hợp bỏng điện, không được chạm vào hoặc tới gần trẻ bị nạn nếu dòng điện chưa được ngắt.

• Trúng độc (ngộ độc):

Từ 1 đến 2 tuổi, trẻ rất tò mò, cái gì cũng nếm thử, ăn thử, ngửi thử. Tốt hơn hết đừng để trong nhà những chất độc, hay nếu có thì cũng phải để ở một nơi trẻ không với tới hay không làm sao lấy được. Tất cả các thứ thuốc chữa bệnh, viên hoặc nước, tất cả các loại bột giặt, thuốc tẩy, thuốc giệt chuột, thuốc gián, các loại dầu lửa, dầu xăng, pin đèn, hộp diêm… đều để ở một nơi cao hay cất trong tủ khóa kỹ lại. Ở nước ta, còn một thứ trúng độc “tình nguyện” khác nữa là trung độc vì thuốc. Một bà mẹ có đứa con làm kinh vì nóng – đáng lẽ không có gì quan trọng – lại hốt hoảng cho uống mật gấu hay mật rắn (tam xà đởm chẳng hạn), để đứa bé rốt cuộc chết vì trúng độc. Bà mẹ khác có con ỉa chảy, nóng lòng muốn cầm ngay, cho uống một viên sái phiện! Và còn biết bao thứ trúng độc “tình nguyện” khác chỉ vì người mẹ không hiểu hết, tự ý mua thuốc cho bé uống (thuốc cầm ho, cầm nôn, thuốc nhỏ mũi…) không kể những thứ trúng độc lâu dài như uống Tifo thường xuyên làm trẻ bị bệnh thiếu máu do suy tủy (tủy xương hư hỏng, máu không sinh ra được nữa) hoặc uống corticoides bừa bãi đến nỗi bé sưng mình, bệnh lâu không chữa khỏi. Có người cạo gió cho con đến xước da chảy máu. Có người đem con đi thầy đốt đến cháy bỏng da. Làm thế nào để trừ được những thứ trúng độc “tình nguyện” đáng thương đó là một vấn đề khác. Ở đây ta chỉ nói đến những trường hợp rủi ro, tai nạn thôi.
Lập tức ngay khi biết trẻ bị trúng độc, ta bình tĩnh để làm một vài biện pháp cấp cứu và sau đó mang bé đến bệnh viện ngay. Cần biết rõ trẻ trúng độc thứ gì, nhiều hay ít, lúc nào? Trẻ nuốt nhầm thuốc ngủ của mẹ chẳng hạn, phải nói rõ tên thuốc đó là thuốc gì (mang theo chai thuốc, ống thuốc hay nhãn hiệu, toa thuốc), uống mấy viên, uống lúc mấy giờ?…) Những điều này rất quan trọng vì bác sĩ tùy theo đó mà cho thuốc giải hay rửa ruột nếu cần.

ảnh minh họa

(ảnh minh họa)

Các biện pháp cấp cứu tạm thời như sau:

– Nếu uống hay ăn phải một chất độc: làm cho bé nôn ra, càng nhiều càng tốt. Cho que quấn bông vào cổ họng bé và ngoáy cho bé ộc ra ngay. Có thể cho bé uống chút sữa hay chút nước rồi mới ngoáy. Nếu bé đã lớn, ta cho bé uống một dung dịch làm ói như nước muối mặn,… Ở nhà quê, người ta lấy mùn thớt (rất tanh) cho uống cũng có hiệu quả. Nếu cần, phải mang vào bệnh viện rửa ruột; mang càng sớm càng tốt, vì trễ sau 4 giờ nhiều khi không còn rửa ruột được nữa. Nhớ ghi rõ giờ giấc bị trúng độc để khai với bác sĩ.
– Nếu hít phải hơi độc: lập tức mang trẻ ra khỏi vùng có hơi độc, làm hô hấp nhân tạo ngay và đưa trẻ đến bệnh viên.
– Nếu bị dích chất độc ở ngoài da: bạn xối (dội) nơi đó bằng một vòi nước mạnh. Nên nhớ, chỉ cần dội mạnh bằng nước thường thôi cho trôi bớt chất độc. Rồi đưa trẻ vào bệnh viện.
– Chất độc vào mắt: xịt nước rửa mắt lâu khoảng 10 phút, rồi mang trẻ đến bác sĩ nhãn khoa càng sớm càng tốt.
Tóm lại, tốt nhất là các loại thuốc men và chất độc phải được cất kỹ và xa tầm tay trẻ. Các loại thuốc cũ không dùng nên vứt bỏ. Thuốc uống phải có nhãn hiệu rõ ràng và chỉ dùng khi biết liều lượng chính xác.

• Thú vật cắn:

Không nên cho trẻ chơi với chó mèo, nhất là chó mèo lạ. Nếu trẻ rủi bị chó cắn, bố mẹ bắt giữ con chó lại (nhớ đừng giết chế) và nhờ Trạm thú ý khám nghiệm, quan sát trong 10 hôm, đồng thời đưa bé đến khám và tiêm phòng bệnh dại nếu cần. Nếu chó đã được tiêm phòng đàng hoàng hoặc trong 10 ngày theo dõi quan sát, không thấy có triệu chứng của bệnh dại thì không có gì đáng lo. Trẻ sẽ được tiêm phòng uốn ván, uống thuốc phòng nhiễm trùng và chăm sóc như bị vết thương thường. Nếu không bắt được chó hoặc chó bị đập chết, hoặc chó có triệu chứng bệnh dại thì trẻ sẽ phải được tiêm phòng bệnh này.
Nếu trẻ rủi ro bị rắn cắn phải làm ngày một đai chỉ huyết (ga-rô) ở vùng trên chỗ bị cắn (không xa quá), một mặt ngoặm lấy vết thương trẻ mà hút máu và chất độc ra bớt (dĩ nhiên là người hút vết thương không bị chảy máu nướu răng hay lở loét ở miệng). Đưa trẻ đến cơ sở y tế càng sớm càng tốt.

• Chết đuối:

Rất dễ xảy ra ở các trẻ sống trên nhà sàn dọc sông hồ, các trẻ tắm biển, tắm hồ… cũng có khi trẻ không may ngã vào lu nước không đậy kín. Khi trẻ được vớt lên, thường đã bị ngạt thở. Phải làm hô hấp nhân tạo càng sớm càng tốt, có thể làm ngay trong lúc đang vớt lên mới hy vọng cứu sống. Phương pháp hô hấp nhân tạo tốt nhất là miệng qua miệng. Sau đó, cởi bỏ quần áo của trẻ, ủ ấm rồi mang đến bệnh viện. Trên đường đi vẫn tiếp tục làm hô hấp nhân tạo nếu cần. Nên nhớ là không cần tìm cách xốc nước, không được hơ lửa, “lăn lu” mất thì giờ vô ích mà phải làm hô hấp nhân tạo ngay. Càng sớm càng tốt: hà hơi thổi ngạt, ấn tim đúng phương pháp.

ảnh minh họa

(ảnh minh họa)

• Điện giật:

Không nên đặt những ổ điện vừa tầm tay trẻ. Bàn là, lò điện, quạt máy, và các đồ dùng điện để ở những nơi nào trẻ không với tới hoặc phải được che đậy kín. Nếu trẻ không may bị điện giật, bố mẹ phải cắt đứt ngay dòng điện (gỡ cầu chì, tắt công tơ), hút nhớt ở miệng bé (làm trống khí đạo) rồi làm hô hấp nhân tạo ngay, sau đó, mang đến bệnh viện chữa bỏng.

ảnh minh họa

(ảnh minh họa)



Bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.

BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC